Thứ Ba, 18 tháng 11, 2014

1. Tâm tình bên ly cà phê

Bao lâu rồi mới “có dịp” tự mời bản thân một ly cà phê vậy nhỉ? Một tuần? Một tháng? Hai tháng? Cũng chẳng nhớ. Mà đếm làm gì cơ chứ? Rỗi phết!
Từng giọt rơi tí tách rồi nhẹ lan ra hòa mình vào với những giọt trước, không còn một chút nào riêng, mặt nước chao nghiêng, dao động một lúc..ngừng, lại dao động…ngừng, dao động…
Hạt đường…chẳng ngại đem thân trắng tinh khiết của mình ngụp vô “ao” nước đen sóng sánh để làm ngọt cho “đời”.
- Chẳng qua là tôi bị ép buộc chứ không hẳn cao cả đến thế đâu.
Một lời phân trần chân thành vang lên ở đâu đó…trong đáy ly chăng?!
coffee

Nâu cánh gián. Ừ! Nâu cánh gián, một cảm giác thỏa mãn với màu sắc xuất hiện trên thành ly. Dẫu đã uống không biết bao nhiêu ly, vẫn chưa biết như thế nào sẽ được đánh giá là một ly cà phê ngon, trên một trang về cà phê nào đó thì bảo nước cà phê có màu nâu cánh gián. Ừ! Thì cứ chấp nhận như vậy đi. Nhưng riêng cá nhân, ly cà phê ngon là hợp với “khẩu vị” bản thân. Nghĩa là không quá đắng.
Vả lại ngon ? Đâu chỉ riêng bản thân ly cà phê, mà còn có những nhân tố bên ngoài như: người uống cùng hay không gian chẳng hạn.
Nếu ở quán vẫn thích một không gian có tầm nhìn rộng, hoặc ấm cúng theo kiểu hoài cổ gì gì đấy. Một, hai người bạn thân là đủ.
Chà! Còn ở nhà thì. Không gì thích bằng việc, ngồi nhâm nhi ly cà phê với một chút gió lành lạnh, hương lan thoang thoảng, thêm vào đó là bản nhạc không lời du dương, réo rắt…khe khẽ ngân trong đêm. Có một người trò chuyện cùng hoặc không cũng được.
Mặt nước sóng sánh, như màn đêm. Nỗi niềm bất chợt gõ cửa. Mà sao bao nỗi niềm lại dồn đến khi buổi đêm mới ùa về nhỉ ?
Phải chăng cũng như người ta, ban ngày đi làm, và nỗi niềm cũng có việc của riêng nó, đó là “im lặng”? Hay là ban ngày người ta thường vội vã theo nhịp của cuộc sống lo toan trăm bề, nên cũng chẳng có thời gian dành cho nỗi niềm lên tiếng?
Còn bản thân. Nỗi niềm chợt đến, chợt đi, đến rồi ở lại lâu cũng có…
Có những điều đã qua, đang tồn tại bỗng phút chốc hóa nhạt nhòa, bên cạnh cũng có những điều làm lòng chẳng yên. Một chút vấn vương, một chút nhớ thương về vùng đất, về con người ở nơi nào đấy. Xa có, gần có…
Nhìn lại, thấy tâm hồn đang khẽ hát:

“…Có những niềm riêng làm sao nói hết
Như mây như mưa như cát biển khơi
Có những niềm riêng làm sao ai biết
Như trăng trên cao cách xa vời vợi.
Có những niềm riêng lệ vương khóe mắt
Như cây sau mưa long lanh giọt sầu
Có những niềm riêng làm tim thổn thức
Nên đôi môi xinh héo hon nụ cười…”
Những niềm riêng cứ đầy lại vơi, lại đầy…và lặp đi lặp lại mãi thế…

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét